Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

Vật Lộn Với Cuộc Sống (7)


Truyện dài của Lu Hà phần 7

Cái trò kiện cáo liên miên giữa tôi và lão già Ohm cứ tháng này qua tháng khác không có hồi kết thúc. Ohm như con nghiện say đòn kiện cáo, càng kiện càng hăng. Ohm không thể hiểu nổi tại sao kiện vụ nào cũng thua trắng bụng vụ ấy? Ohm lồng lộn  điên tiết lên, Ohm đến các cơ quan nhà nước lăn hết phòng nọ đến ban kia. Ở đâu người ta cũng kêu ca phàn nàn về tôi, họ bảo tôi đòi hỏi quá nhiều. Tôi đã nhẵn mặt ở đây nhất là phòng thanh thiếu niên và phòng xã hội. Họ khuyến khích Ohm cứ kiện hăng lên nữa. Công lao Ohm tu bổ căn nhà đổ nát đó và Ohm có quyền thu lại vốn.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (6)


Truyện dài của Lu Hà phần 6

Cuộc chiến tranh tay đôi giữa tôi một chiến sĩ theo nền cộng hòa  tự do dân chủ đấu tranh cho quyền lợi gia đình và lão Ohm một tên Neon Nazi vì quyền lợi cá nhân tham lam ích kỷ cố chấp hại người, càng ngày càng gia tăng. Ohm điên cuồng vì cứ tưởng vay tiền của ngân hàng mang sổ đỏ ra để thế chấp, tu bổ lại căn nhà đổ nát ngót hơn 200 năm nay từ thời  Napolen Ponaparte và Oto von Bismarck còn cởi truồng mặc quần thủng đít.  Ohm tự hào căn nhà của y là di sản văn hóa, là đài tường niệm do tiền nhân để lại. Tiền cho thuê nhà mà Ohm thu lại đang từ 1.000 DM sau rút lại chỉ còn 400 DM theo quyết định của tòa án huyện và cho tôi thời hạn trong 3 tháng phải dọn nhà. Nếu không tìm được nhà mới có thể gia hạn, nếu có lý do chính đáng trình bay trước tòa án. Tư tưởng Nazi dù cũ hay mới vẫn là một căn bệnh trầm kha. Nước Đức kể từ đại chiến 2 sau khi Hitler tự tử trong hầm ngầm cố thủ, tưởng như đã đứt đuôi con nòng nọc, nhưng nó lại được phục hồi sống lại dưới chế độ Margot và Erich Honnecker. Tôi tự hỏi một thế hệ thanh thiếu niên ở phần Đông Đức trước đây, họ từng là đoàn viên thanh niên FDJ và tổ chức thiếu niên Ernst Thämann họ được giáo dục bởi một mớ lý thuyết cộng sản chủ nghĩa giáo điều và tinh thần dân tộc hẹp hòi theo kiểu phát xít kiểu mới, họ sẽ lớn lên cả trong thời gian toàn nước Đức thống nhất họ sẽ là đảng viên các đảng cầm quyền và đối lập, họ sẽ là sĩ quan công an quân đội, luật sư, thậm chí là bộ trưởng các tiểu bang liệu trong tâm hồn họ hoàn toàn lành mạnh không bị nhuộm đen tẩy não bởi Hitler và vợ chồng Honnecker mà cha ông cô dì chú bác để lại cho họ? Họ có còn bài trừ người Do Thái và các dân tộc khác không?

Vật Lộn Với Cuộc Sống (5)


Truyện dài của Lu Hà phần 5

Do thân thế nguồn gốc khác nhau, do hoàn cảnh sinh trưởng khác nhau, do cách nuôi dạy từ nhỏ khác nhau nên tính cách của tôi và ông Ohm hoàn toàn trái ngược nhau.
Tôi được cả một hệ thống ông bà cha mẹ dòng tộc họ hàng hai bên nội ngoại chăm lo bù chi bút chít từ nhỏ, được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Tôi thừa hưởng cái phúc hậu cái trí nhớ dai của người mẹ, cái tinh khôn ranh mãnh lọc lõi lắm mưu nhiều kế của người cha. Còn Ohm được những tên phát xít bần tiện ích kỷ tham lam dã man ngu dt nuôi dạy từ nhỏ.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (4)


Truyện dài của Lu Hà phần 4

Tôi và ông già Ohm thuộc hai thế hệ, ông già này đáng tuổi cha chú tôi. Tôi may mắn được sinh ra trong một gia đình nho giáo, thuộc vào tầng lớp trưởng giả trong làng. Ông bà nội tôi trực tiếp nuôi dưỡng giáo dục, nên tôi cảm thấy gần gũi hơn cha mẹ. Anh em họ mạc hai bên nội ngoại cô dì chú bác đều quan tâm săn sóc tôi. Tôi có một tuổi thơ tuyệt đẹp không ai hà hiếp áp bức mắng chửi tôi. Tôi không cần phải rèn rũa kỷ luật tập thể như ông Ohm trong trường nuôi dạy thanh thiếu niên Jugendhitler. Tôi không phải hàng ngày vào buổi sáng chào cờ chữ vạn, cái thập ngoặc đen ngòm mà Hitler thuổng lại hình mẫu bên Đạo Phật nhưng lại mang ý nghĩa chết chóc trái ngược với Phật Tổ gồm 32 tướng tốt. Tôi chẳng cần hát bài ca suy tôn lãnh tụ, mà lãnh tụ đó thực chất chỉ là một ngã lưu manh ích kỷ cá nhân không đáng được suy tôn, mà hàng ngày ông Ohm cứ phải giơ tay chào Heil Hitler ở trại trẻ mồ côi. Tâm hồn tôi là một màu xanh của sự sống yêu thương tha nhân, màu tím bác ái của thơ ca nhạc họa của sự chân thành. Tâm hồn Ohm thì ngược lại bị bộ máy tuyên truyền của Goebbel nhuộm đen đi và bị tẩy não quá nặng.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (3)


Truyện dài của Lu Hà phần 3

Tôi vin vào chuyện 2 quán trọ GM, quán trọ vợ chồng nhà người Đức và Ba Lan phục vụ không chu đáo. Nhất là quán mẹ con mụ GM nên tôi lần khân không chịu trả tiền cho trung tâm tỵ nạn gọi là Übergangwohnheim. Số tiền phòng xã hội trả vào tài khoản riêng tôi chuyển hết sang cho trường dạy lái xe ô tô. Có bằng lái lại có chỗ làm ổn định tôi mua ngay ô tô. Có ô tô thật là lợi hại vô cùng tôi tìm ngay được căn nhà hẻo lánh giữa rừng thông. Mua một cái xe Nhật giá 15 ngàn DM, tuy phải trả góp hàng tháng quả là một sai lầm. Phòng xã hội giảm trợ cấp cho gia đình tôi 20%, họ yêu cầu tôi phải bán ô tô đi. Bây giờ tôi ngán ô tô mới lắm, hay xe dùng lại giá cao. Với tôi chỉ cần một chiếc ô tô cũ giá 500 € hay 1.000 € là đủ. Xe nào dù cũ hay mới tốt hay dở thì cứ 2 năm lại kiểm tra kỹ thuật một lần. Nhiều cặp vợ chồng từ Nga, Đông Đức hay các nước cộng sản Đông Âu kể cả người Việt đã ly di vì nợ nần, vì thích mua sắm đồ sịn. Thất nghiệp nhưng lại mua những cái xe Audi giá 50 ngàn Euro. Xin nhớ cho là mãi tới năm 1999 thì nước Đức mới chính thức bỏ đồng D-Mark để tiêu đồng Euro. Vì tham lam vật chất tôi mua cái Nissan chả khác chi phải cung phụng nuôi dưỡng bố già, nay ốm mai đau. Chỉ một cái sổ mũi hắt hơi thôi là lo cuống lên.

Vật Lộn Với Cuộc Sống (2)


Truyện dài của Lu Hà phần 2

Đời tôi viết đến đây nhìn lại là một chuỗi dài những cái khôn ngoan ranh mãnh và ngu dại dồn đuổi nhau hoài. Cũng may mà tôi khôn nhiều hơn ngu nên tôi đến ngày nay vẫn còn nguyên vẹn thần trí và thể xác để ung dung nhẩn nha hàng ngày để viết truyện dài kể về đời tôi cho thiên hạ đọc. Để phòng khi tôi ra đi vĩnh biệt thế giới này để các bạn trên Facebook hay trên các trang mạng Internet khỏi ngỡ ngàng đột ngột và hỏi nhau thi sĩ văn sĩ Lu Hà là ai ?

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (7)


Truyện dài của Lu Hà phần 7

Cuộc đời này đối với tôi chỉ có hai thứ quý giá nhất, đáng được trân trọng gìn giữ và  bảo vệ. Đó là sức khỏe và tâm hồn tinh thần lành mạnh. Tiền bạc giàu sang quyền lực danh vọng chỉ là phù phiếm. Nhiều người say mê nó điên dại lú lẫn mụ mẫm mà bị tàn tạ về thể xác, bệnh tật phát sinh,  hay dễ chết non cũng như bị kẻ khác thủ tiêu cả tính mạng mình đi. Giàu sang như vợ chồng Ceausrscu, cha con Saddam Husein, những tên trùm phát xít như Himmler, Göring, Goebbels v. v... Tất cả cuộc đời bọn chúng đều ngắn ngủi và chết rất thê thảm, nhục nhã. Chúng nó quen sát hại người ta và đều bị người ta giết chết như những con chó.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (5)


Truyện dài của Lu Hà phần 5

Phòng xã hội Freiburg gửi gia đình tôi tới phòng xã hội Gießen và lập tức cả gia đình được thu xếp ở tạm tại một chung cư mới xây, phòng bên cạnh là một người phụ nữ trẻ độc thân và có 3 đứa con gái nhỏ trà tuổi như hai đứa con trai của chúng tôi, họ cũng từ  Đông Đức tới. Hai đứa con trai tôi như bấn loạn lên, chúng nó không hiểu tại sao bỗng dưng lại được tự do, như con chim sổ lồng, không còn thâý những bộ mặt nham hiểm hung dữ của các bà bác sĩ y tá hay các cô nuôi daỵ trẻ ở huyện Pirna nữa. Mấy đứa con gái kể với mẹ nó là thằng Roberto và Henrry như vui sướng quá mức chúng muốn leo lên lan can và muốn nhaỷ xuống dưới sân cỏ ở dưới . Người mẹ lại nói với vợ chồng tôi hãy coi chừng hai thằng con trai này có những biểu hiện bất thường.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (3)


Truyện dài của Lu Hà phần 3

Tôi nghĩ giữa con người với con người là một tấn trò đời. Cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh bức hiếp kẻ yếu. Mối quan hệ giữa nhà nước và công dân chỉ là câu chuyện hài hước giữa con cáo và bầy cừu. Con cáo dụ dỗ bầy cừu ngây ngô khờ dại tham ăn nghèo đói đến ở nhà nó có bãi cỏ xanh rờn, để nó luôn có món thịt cừu khoái khẩu hàng ngày cho cả nhà ông bà vợ con họ mạc giòng dõi nhà cáo.

Gia Đình Tôi Ở Tây Đức (2)


Truyện dài của Lu Hà phần 2

Phòng nội vụ huyện sai hai tên mật vụ Stasi tới nhà tôi giả vờ mua đồ vật. Chẳng qua là chúng muốn kiểm tra xem tôi có dấu điện đài, hồ sơ tài liệu mật gì từ phía bên kia mà chúng thường gọi là kẻ thù giai cấp, đế quốc tư bản mà thôi. Chúng nó diễn kịch và tôi cũng khéo diễn kịch giả vờ ngây ngô thật thà như đếm, hỏi đến cái gì là xăm xăm mở toang cho chúng nó biết hết. Tiền bạc mình dành dụm bao nhiêu cũng mang ra khoe, cả mấy đồng tiền cũ sét rỉ mà bố Sahra mang từ Tây Đức sang để cho con gái chơi  giữ laị làm kỷ niệm cũng  mang ra cho chúng nó biết. Mục đích chúng nó là xăm soi điện đài, tài liệu, súng ống còn tiền bạc của mình nó không quan tâm dù là tiền D- Mark hay Dollar.

Kiện Về Xúc Phạm Danh Dự Cá Nhân


Văn phòng Thanh niên huyện L-H
Ông B

Thư  kiện của ông B ngày 18.12.1997
Đe dọa tôi văn sĩ Lu Hà vì tội hình sự xúc phạm cá nhân ông B và bà thẩm phán tòa án Giám Hộ

Kính gửi ông B
Kính thưa quý vị và các bạn,

Tôi đã tuyên bố rõ ràng minh bạch huỵch toẹt với ông và bà thẩm phán của ông:
1. Gia đình chúng tôi đã nộp đơn vào ngày 12.12.1997 để được được giải phóng khỏi quốc tịch Cộng hòa Liên bang Đức, chứ không phải xin thôi quốc tịch với ý nghĩa còn nuối tiếc. Cho nên cái bản án vô lý bất công bất chấp tình máu mủ ruột thịt gia đình, bất chấp quyền được sống mưu cầu hạnh phúc của mỗi cá nhân được hợp chủng quốc Hoa Kỳ lần đầu tiên long trọng tuyên bố ngày thành lập quốc gia này là tấm gương cho mỗi quốc gia trên toàn thế giới, nên chúng tôi không chấp nhận bản án xé nát khinh miệt gia đình chúng tôi của các ông các bà về cái gọi là không đủ khả năng trình độ nuôi dạy con cái mà những đứa con tôi cần sự bảo hộ của nhà nước như kiểu đảng quốc xã trước đây vẫn từng áp dụng đối với các gia đình Do Thái. Chúng tôi đã dự đoán trước các ông các bà sẽ xử sự như vậy nên đã làm đơn xin được giải phóng khỏi quốc tịch Đức.

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019

Hai Ông Giáo Sư Nên Đi Học Lại


Tưởng trình độ kiến thức hai ông Hồ Ngọc Đại và Bùi Hiền cao thế nào, chứ tôi thấy quá tầm thường không hơn ông giáo làng lớp 3  Vũ Khiêu, không hơn ông hoạn lợn Đỗ Mười. Hai ông ấy khoe khoang  mình từng mài đũng quần trên ghế giảng đường Nga Xô và China. Với bộ chính trị, với bộ giáo dục Việt Nam thì đánh giá rất cao các ông ấy, vì xứ mù thằng chột làm vua. Qua mấy băng clip mới lòi ra là hai lão già này cực kỳ ngu dốt, ngu dốt thảm hại, theo tôi là loại đầu heo óc bã đậu, đần độn vô học, đến mức thô thiển thô bỉ viết Tổ quốc thành tổ cuốc, quy hoạch thành cui hoạch. Danh xưng giáo sư tiến sĩ là rỏm vì những kiến thức nham nhở hai ông này bị nhồi sọ ở Nga Xô và nước Tàu đã lỗi thời.

Dòng Sông Mẹ


Bình thơ Giang Hoa

Nữ sĩ Giang Hoa làm bài thơ “Dòng Sông Mẹ“ theo lối trường thiên tứ tuyệt, thể thơ mới đã có từ thời tiền chiến, nhờ sự sáng tạo của các thi sĩ Việt Nam thời đó gọi là thơ mới niêm luật như 4 câu thơ đường luật cắt ra không cần đối câu đối chữ, dài ngắn tùy theo người viết. Tôi ngẫm nghĩ cách bình thơ mới mà cổ kim xưa nay như chưa hề có ai từng làm. Tôi gọi kiểu cách mới này là dùng thơ để bình thơ. Sau khi đọc xong bài thơ của Giang Hoa tôi đã sáng tác luôn ra thơ lục bát và song thất lục bát để phụ họa theo ý Giang Hoa, làm rõ nét nổi bật thêm cảm xúc hồn thơ thiếu phụ, dày dạn trường đời và trường tình, cũng như nghệ thuật tu từ.

Đôi Dòng Về Lý Kiến Hào


Lý Kiến Hào tên thật là Nguyễn Thu, một chàng trai trẻ người miền trung, vùng Quảng Ngãi. Theo tôi là nơi chó ăn đá gà ăn sỏi. Đại để dân ở đây đời sống rất chật vật, nghèo nàn, quanh năm sóng thần lũ hụt. Thế nhưng Kiến Hào có một tâm hồn nghệ sĩ rất phong phú. Vừa là nghệ nhân, lại có tài viết nhạc và ca hát.

Tôi chỉ mới vô tình quen biết trên mạng facebook thôi. Kiến Hào gọi tôi là anh trai, cũng biết tôi đáng tuổi cha chú. Cũng phải tôi cũng là nghệ sĩ mà, ai đó viết văn, làm thơ, ca nhạc sĩ, họa sĩ, điêu khắc, nhạc công v.v… đều là nghệ sĩ cả theo các hình nghệ thuật khác nhau muôn màu sắc tía.

Đôi Điều Về Huỳnh Thúc Kháng - Nguyễn Du Và Phạm Quỳnh


-Lu Hà:
Tôi thật bàng hoàng sửng sốt khi đọc một bài đường thi của cụ Huỳnh Thúc Kháng viết với lời lẽ kiêu ngạo hàm hồ về nhà đại thi hào Nguyễn Du, bỉ báng học giả Phạm Quỳnh thậm tệ. Cụ diễu cợt học giả Phạm Quỳnh cổ súy người Việt Nam học chữ quốc ngữ, chê bai Truyện Kiều tà dâm. Thật ra cụ cũng chẳng phải tài ba ngon lành gì với cái bằng ông nghè học chữ nho. Cụ yêu nước? Cụ theo Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh trong phong trào Đông Du Nghĩa Thục? Cuối cùng cụ vẫn lom khom cúi đầu dưới trướng ông Hồ và được giữ chức bộ trưởng bộ nội vụ và quyền chủ tịch nước khi ông Hồ sang Pháp đàm phán. Cụ có phải là tay sai đắc lực cho ông Hồ tiêu diệt Quốc Dân Đảng, các đảng phái yêu nước khác hay thủ tiêu các thủ lãnh tôn giáo không? Nhưng tôi tin chắc cụ là một hủ nho học chữ Tàu, ăn cơm Tàu, chính cụ mê quan thày Tàu chứ đừng gắp lửa bỏ tay người, chê bai Nguyễn Du, Phạm Quỳnh sùng bái Tàu nô lệ Tàu như lời triết gia Paul Nguyễn Hoang Đức viết, trích dẫn cả thơ cụ: