Thứ Hai, 12 tháng 8, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.100


Nhắn Nhủ Bạn Lòng
cảm xúc bài hát của Hà Sơn

Đời người cát bụi bạn ơi!
Búa dìu phố chợ nụ cười mỉa mai
Sang hèn bần phú cam lai
Trắng tay trả lại tuyền đài mà thôi

Thơ Tình Chùm Số 1099


Đàn Oán Cung Sầu
cảm xúc bài hát của Mặc Thế Nhân

Đàn thơ oán cung sầu đau khổ
Con thuyền đời sóng vỗ dần xa
Mỗi lần ngắm mảnh trăng ngà
Chòm mây dang dở la đà trôi đâu?

Thơ Tình Chùm Số 1098


Men Rượu Đắng
cảm xúc bài hát của Thanh Bình

Dây tơ đứt làm sao nối lại
Bát nước đầy oan trái vỡ đôi
Xót xa mặn chát bờ môi
Anh buồn chi nữa than ôi đáy lòng

Thơ Tình Chùm Số 1097


Mộng Đào Nguyên
họa thơ Phí Mai Hiên: Ấm Lời Thương

Suối tóc nai vàng lõa xõa thương
Cơm vừng muối lạc mộng thiên đường
Rừng sâu vực thẳm tìm nơi chốn
Muông thú đèo cao trải bốn phương
Thỏa sức bướm hoa bao ân ái
Khát khao trăng gió chẳng chịu nhường
Hồn mây thơ thẩn đi đâu đó
Lạc động đào nguyên nhớ cố hương.

Thơ Tình Chùm Số 1096


Nửa Đêm
cảm hứng với Hiền Châu

Nửa đêm động đậy tấm rèm
Dòm song he hé thòm thèm Hằng Nga
Có nàng băng tuyết ngọc ngà
Nửa mơ nửa tỉnh thiết tha đợi chờ

Thơ Tình Chùm Số 1095


Chiều Hôm Thổn Thức
Cảm xúc bài hát của Mạc Thế Nhân

Chiều hôm thổn thức chờ anh
Người qua kẻ lại mong manh nắng vàng
Nhởn nhơ cười nói rộn ràng
Lòng em trống trải bẽ bàng sương rơi

Thơ Tình Chùm Số 1094


Buồn Không Thấy Em       
cảm xúc nhạc Mạc Thế Nhân

Không Thấy em mặt trời vụt tắt
Trong lòng anh hiu hắt làm sao
Chập chờn ánh sáng ly tao
Một màu xám xịt nghẹn ngào mưa sa

Thơ Tình Chùm Số 1093


Buông Bỏ Làm Sao
Chia sẻ cùng Như Lan Hương

Thôi nhé từ nay thấp thỏm chờ
Phôi pha thanh thản những vần thơ
Khói mây lạnh lẽo đừng than vãn
Tan tác tình xưa khói mộng khờ

Thơ Tình Chùm Số 1092


Thương Đàn Con Nhỏ
cảm xúc nhạc Trần Vũ Anh Bình

Cha tôi còm cõi từng đêm
Âm thầm cất bước nỗi niềm yêu thương
Mắt quen trên những đoạn đường
Gian truân vất vả thê lương não nùng

Thơ Tình Chùm Số 1091


Sơn Thủy Hữu Tình
họa thơ Phi Anh: Kiếp Phù Sinh

Cánh bướm đào hoa chốn mộng hờ
Ngỡ ngàng cảm khái dệt ra thơ
Bá Nha thổn thức cung đàn hạc
Chung Tử Kỳ khôi mọi thế cờ
Tri kỷ còn ai mà thưởng thức
Giai âm bao kẻ lựa dây tơ
Đa tình tử cổ dung nhan vấn
Bức họa đằng vân lạc suối mơ

Trở Về Việt Nam (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Thằng em họ con bà cô ruột tôi đúng là lưng dài vai rộng, nó cao to vạm vỡ quá, chả bù cho bố nó ngày xưa nhỏ con tí xíu. Nó gồng lưng bắp thịt nổi lên cuồn cuộn đèo tôi trên gác ba ga, tôi cũng nặng gần 60 kg, cộng thêm cái va ly 30 kg với cái túi đeo ở cổ mà xe đạp không bị nổ lốp mới lạ? Thằng em này cũng ngót 70 kg. Vậy tổng cộng cái xe đạp thống nhất tàng tàng khổ hạnh phải chở khoảng 60+70+30=160 kg, ấy là tôi không tính thêm cái túi vải đeo ở cổ cho tròn số. Dọc đường nó cứ kể lể thằng B em trai thứ ba của tôi đã vào đại học bách khoa, nay đã to lớn đen thui như Chử Đồng Tử, vạm vỡ như một lực sĩ. Còn thằng thứ hai trắng trẻo giống mẹ thì đi bộ đội, thằng út đang học lớp 7 ở nhà vớt bèo nuôi lợn…

Trở Về Việt Nam (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Hình như tôi còn có nhiều duyên phận với căn nhà ở thị trấn Pirna nơi mà bà mẹ và cô em gái nhỏ hay sao? Thiên Chúa đã mách bảo tôi phải gắn bó với họ như trong một gia đình. Phải chăng Ngài đã chọn con làm con rể tương lai cho một dân tộc đã từng chịu nhiều đau khổ, đầy máu và nước mắt trên thế gian này. Tôi có linh cảm như vậy vì thấy họ gần gũi quá đỗi, nhưng không thể nào lý giải nổi hiện tượng tâm linh thần thánh này? Nên những ngày sắp sứa chia ly xa cách tôi thường hay ghi âm những buối trò chuyện với bà mẹ và cô em gái nhỏ…

CHƯƠNG VIII. Trở Về Việt Nam (1)


Truyện kể của Lu Hà phần 1

Thời hạn học nghề hóa chất dẻo này của tôi là 3 năm, nhưng do tình hình chiến tranh biên giới, giao thông đường sắt bị ứ tắc. Nhà nước Việt Nam bị Tàu cộng nện cho một đòn bất ngờ choáng váng, tí nữa là mất phăng teo luôn cả Hà Nội. Quân đội Liên Xô áp sát biên giới Trung – Nga vả lại Đặng Tiểu Bình như đã thỏa thuận với Hoa Kỳ chỉ dạy cho Việt Nam một bài học.

Mùa Xuân Hy Vọng (5)


Truyện kể của Lu Hà phần 5

Căn nhà hai mẹ con đang ở do nhà nước cộng sản phân phối theo tôi là khá rộng cho hai người, còn bà ngoại ở riêng thỉnh thoảng mới đến chơi thôi. Có lẽ ngày xưa trước khi Hitler lên nắm quyền bà và cha mẹ còn ở những căn nhà khang trang rộng lớn lắm. Vì ông ngoại cô gái tôi mới quen làm nghề kinh doanh sắt thép. Người chồng có giá thú của bà đã chết từ sớm, để lại cho bà hai người con, một trai và một gái có gốc gác bên Tiệp Khắc nhưng ông cũng không phải người Tiệp mà lại là một sắc tộc nào đó từ Ungarn tức Hung Ga Ri di cư đến từ hàng trăm năm về trước. Còn từ đâu đến Ungarn thì làm sao mà biết được. Khi hồng quân Liên Xô chiếm được Đông Đức có một viên sĩ quan Ivan ve vãn bà ta, vì bà lúc đó có thể gọi là hoa khôi, thuộc giới quý tộc có cửa hàng buôn bán đồ cổ.

Mùa Xuân Hy Vọng (4)


Truyện kể của Lu Hà phần 4

Hàng ngày tôi tập trì thiền tâm đức của Phật, yêu mến môn tập khí công để nâng cao sức khỏe thần trí, nhưng tôi tin tưởng có một Thiên Chúa toàn năng, Thượng Đế tối cao hơn cả Chúa Jeus và Phật Thích Ca. Ngài là ai không hình không tướng mà chỉ cảm thấy có trong tâm hồn tôi, có trong không gian và thời gian. Tồn tại thực sự trong vũ trụ này và tự mình chiêm nghiệm được trên con đường đời đầy khổ đau, bất hạnh, thất bại và thành công, yêu thương, ruồng bỏ và nhục nhã. Những lời dạy của các bậc thánh nhân hiền triết chỉ đáng để tham khảo kiểm nghiệm. Họ thông thái cái này thì họ lại cực kỳ ngu xuẩn ở cái khác. Cuối cùng họ chỉ là những diễn viên quay cuồng khua môi múa mép cho thiên hạ xem về một tấn trò đời mà thôi. Xin hãy đừng mù quáng mà tin lời họ nói, và cũng đừng bỏ ngoài tai những lời họ dạy. Lời nói chỉ có giá trị khi mình áp dụng vào thấy mình an nhiên tự tại, vui vẻ, vô tư sảng khoái thì lời nói đó, lời dạy đó mới có ý nghĩa.

Mùa Xuân Hy Vọng (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Mùa xuân là mùa của ong bướm đa tình, là mùa của trời đất giao thoa mà đơm hoa kết trái, là mùa của không gian vũ trụ vạn vật ngân nga bản tình ca muôn thuở. Lu Hà tôi mừng lắm, N đã về nước và cũng khỏi phải nhìn thấy cả những bộ mặt nhớp nhúa tiểu nhân hãm tài nhưng lại tỏ ra kênh kiệu ta đây. Sẵn có đồng tiền kiếm được từ đôi bàn tay lao động chân chính, chỗ 3 đồng, chỗ 4 đồng có khi gặp may còn được người ta còn trả cho 5 đồng Mark một tiếng. Bản bản tính tôi rất tiết kiệm như bà nội tôi, suy tính đắn đo, chứ không phải như loại bán trời không cần văn tự, hay loại thích đua đòi ăn chơi: Bán nhà đổi lấy cuộc say, bán vườn đổi lấy trận cười phá gia.

Mùa Xuân Hy Vọng (2)


Truyện kể của Lu Hà phần 2

Tôi nghĩ từ khi trái đất này có loài người, ngoài việc ăn uống hít thở khí trời họ được dạy dỗ bởi tâm đức và nhân đức. Tâm đức tuyệt đối chỉ có bởi Chúa Trời và Phật Thích Ca. Còn nhân đức do con người tạo ra. Khổng Tử là người thế nào? Thì hai nghìn năm nay ai cũng bảo là người đức cao trọng vọng. Ông Hồ Chí Minh và ông Mao Trạch Đông là người thế nào? Một nhóm người bảo là rất nhân đức. Hịtler là người thế nào? Thì cũng có nhiều người bảo nhân đức. Vậy cái nhân đức này chỉ đúng với nhóm người này nhưng lại là thất đức, ác đức là tội ác với nhóm người kia. Vậy con người có tâm đức hay không? Hay chỉ toàn là nhân đức thôi? Có chứ cái tâm đức đó tự nằm sâu thăm thẳm trong đáy lòng, trong trái tim mỗi người chúng ta. Chỉ tự cảm nhận mà có thôi, không ai có thể bày bán, hay khoe ra được. Cái tâm đức tuyệt đối chỉ có được nói như ông Mạnh Tử là nhân chi sơ tính bản thiện, tức là chỉ có được từ một đứa trẻ mới sinh ra. Vậy cưỡng bức cả thiên hạ hay con dân một nước học tập nhân đức của một người có phải là một trò hề trí trá không?

Đôi Điều Muốn Tâm Sự Với Anh Lâm Mạnh Di


-Lâm Mạnh Di:

Giọt nước tràn ly- Block cho khỏe !
Hôm qua tôi viết 1 status trình bày tại sao tôi unfriend Huỳnh Quốc Huy. Tôi không thể chấp nhận được, trong khi những người đồng hành cùng anh Thức cùng tuyệt thực, cùng thắp nến cầu nguyện, trong đó có nhiều vị lãnh đạo Công Giáo và Phật Giáo, bị Huy mỉa mai rất vô lễ.

Đám Đông Nô Tài


Lý trí chuẩn mực đạo đức là ông chủ, cảm xúc đám đông a dua bầy đàn chỉ là nô tài.

Tên Hồ Ngọc Đại đã lợi dụng cảm xúc đám đông a dua bầy đàn để làm giàu trên sự ngây ngô ấu trĩ ngu dốt của họ, hắn lợi dụng cả tình thương yêu của các bậc cha mẹ, cái truyền thống chắt chiu cần mẫn cù lao chín chữ ngàn năm, công cha như núi thái sơn nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra, dụ dỗ các bà mẹ nghèo ở các tỉnh miền núi xa xôi, các vùng nông thôn hẻo lánh mua sách giáo khoa công nghệ giáo dục của hắn và đồng bọn, thực chất là ép họ đẩy con cái mình vào cỗ máy nghiền hủy nát tâm hồn và thể xác trẻ thơ.

Con Khỉ Gìa Cuồng Qủy Sa Tan


Hôm nay vô tình vào trang nhà facebook, tôi xem một clip, được nghe ông Hồ Ngọc Đại ba hoa bốc phét về những chuỗi ngày ông ăn dầm nằm dề ở nước Nga Xô, học được những mánh lới lừa đảo gian trá tàn độc của một chế độ khát máu Stalin. Ông chày cối giải thích cái gọi là công nghệ giáo dục của ông dựa trên hai nền tảng triết học Mác và tâm lý học hiện đại, ông lải nhải ca ngợi các vị như Mác, Hegen, Freud, Piaget gì đó.

Thơ Tình Chùm Só 1090


Học Trò
họa thơ Hằng Lê: Người Thày
( thủ nhất thanh, độc vận)

Trò cần nhẫn nại tâm thầm lặng
Trò học thâm sâu tinh tấn lắng
Trò chẳng ham chơi lúc trẻ măng
Trò càng  hạnh phúc khi xuân nắng
Trò nhiều thiện qủa biếu chư tăng
Trò mải tọa thiền dâng hiến tặng
Trò dạo sân chùa dưới ánh trăng
Trò qùy trước Phật lòng trong trắng

Thơ Tình Chùm Số 1089


Tố Nam Hay Tố Nữ
cảm tác trái mít chỉ có hai múi

Mít này là mít Tố Nam
Phải đâu Tố Nữ mà ham ăn nhiều
Bổ ra chỉ có bấy nhiêu
Thẹn thùng hai múi liêu xiêu bướm hồng

Thơ Tình Chùm Số 1088


Thương Cảm
họa thơ Giang Hoa: Tuyệt Phẩm

Xót xa ai oán cuộc giao tranh
Chúa đã an bài chẳng thực hành
Trái cấm  tham ăn đời khổ tận
Địa đàng khát uống kiếp mưu sanh
Thủy hồng giận dữ cơn giông tố
Hối cải tâm linh mộng cổ hoành
Khéo vẽ kỳ tài thay vũ trụ
Nhân loài thương cảm tới cao xanh

Thơ Tình Chùm Số 1087


Đàn Đứt Dây Tơ
cảm xúc bài hát của Trần Thiện Thanh

Ngày xưa khi mới thương nhau
Nắm tay anh dặn trước sau vẹn tròn
Nguyện thề chung thủy sắt son
Đợi mùa hoa nở véo von giọng đàn

Thơ Tình Chùm Số 1086


Biển Động Ái Tình
cảm xúc nghe Hoàng Yến Bolero hát: Biển Tình

Hoàng liên tước hót ca biển rộng
Từ ngàn xưa xưa đánh động lòng tôi 
Trái tim xao xuyến bồi hồi 
Rưng rưng ngấn lệ nổi trôi bọt bèo 

Thất Ngôn Bát Cú Chùm 76


Can Đảm Thật
Họa thơ Vịnh Bọ Lạp

Chúng bắt ông rồi thật quá tay
Già mồm chửi đảng thảm buồn thay
Hiên ngang chính trực đầu quân tử
Chống trọi gian tà mặt lưỡi phay
Thục nữ thuyền quyên ai biết đến
Anh hùng chiến sĩ kẻ nào bay
Quê choa can đảm chơi còng sắt
Ngục tối đùa vui với sợi đay

CHƯƠNG VII. Mùa Xuân Hy Vọng (1)


Truyện kể của Lu Hà phần 1

N đã về nước, tụi chó đẻ thằng Linh, con Vượng, con Phúc đã về nước, bọn tiểu yêu trong lớp tôi và lớp thằng Hải như rắn mất đầu. Không còn đứa nào muốn tuyên truyền xỉ nhục đấu tố tôi để cô lập tôi với đám công nhân Đức trong nhà máy nữa. Một màn đêm u ám đã xua tan, những đám mây xám xịt đểu giả khốn nạn tiểu nhân bần tiện cũng tiêu tan. N về nước tâm hồn tôi tràn trề hạnh phúc, trái tim tôi hồn thơ tôi lai láng thiết tha, tấm lòng tôi lại rộng mở sảng khoái với tha nhân. Những ngày cuối cùng N dồn dập tấn công tôi với cái trò ái tình câm lặng ở trong bếp, một tình yêu nham nhở chó cắn mèo cào dền dứ với củ khoai hà. Một tình yêu hấp hối giãy chết cũng vĩnh viễn chấm dứt. Tôi cũng có làm thơ để ghi lại tâm trạng khó chịu của mình. Nhưng để tránh cho văn phạm khỏi chồng chéo tôi đã viết riêng ra thành những chuyên mục luận về tình yêu. Ngày cuối cùng khi tất cả lũ lượt lên xe, nhưng N vẫn chạy nhanh tới bếp cố gắng trang điểm son phấn thật lộng lẫy như một diễn viên sắp lên sân khấu, N muốn chào từ biệt tôi nhưng không biết mở miệng nói thế nào, nhớn nhác nhìn quanh. N muốn ghi lại một hình ảnh một ký ức cho tôi như đánh sổ số vậy? Hy vọng sau này trở về Việt Nam tôi còn nhớ tới N. Tôi buộc phải chú ý quan sát, con mắt tôi lộ vẻ hiếu kỳ tò mò và vẫn là im lặng…

Thực Tế Trước Mắt (6)


Truyện kể của Lu Hà phần 6

Cư xá ngày càng trở nên đông đúc, có một lớp con gái Mông Cổ về ở, không nhớ học nghề gì và một lớp các anh em bộ đội xuất ngũ, phục viên khá cao tuổi sang học nghề thợ tiện. Các chú bộ đội tỏ ra rất thích thú các cô gái Mông Cổ. Phải thừa nhận ngồi bên cạnh các cô trong những đêm liên hoan tôi thấy toàn mùi thịt cừu hơi hôi hôi. Có lẽ vì sống trên đồng cỏ thảo mông sa mạc toàn ăn thịt cừu uống sữa dê nên tuyến mồ hôi các cô ấy toàn mùi cừu dê chăng? Không hiểu ngày xưa Thành Cát Tư Hãn, các vị vương phi hoàng hậu có mùi hôi như thế không nhỉ ?

Thực Tế Trước Mắt (5)


Truyện kể của Lu Hà phần 5

Truyện giờ kể tới thằng Phúc điên. Thật ra khi mới sang Đức nó chẳng điên loạn gì, nó to béo như một con trâu mộng. Chỉ vào một buổi sáng, khi nó nhận được thư nhà, biết tin hoàn cảnh gia đình nhà nó rất nghèo khổ thê lương, tang tóc luôn bị đói ăn thiếu mặc. Nó thấy xung quanh nó đa số đều là con ông cháu cha, đứa nào cũng có một vị thần hộ mệnh có bố là tùy viên quân sự  ở các nước như Tàu, Nga, Pháp, Đức, hay là bí thư các quận, viện trưởng viện kiểm sát thành phố Hà Nội. Đứa nào mặt cũng sưng lên vênh vênh váo váo kiêu ngạo khinh người ra mặt vì có bố làm quan to. Nên thằng Phúc này chán đời, mới uống một liều thuốc ngủ cho tới khi mọi người phát hiện ra gọi dậy. Thì than ôi hồn bay phách lạc, nó chỉ còn thiêm thiếp thở ra… Mọi người vội hô hoán gọi xe cấp cứu.

Thực Tế Trước Mắt (4)


Truyện kể của Lu Hà phần 4

Qua vụ ẩu đả đó, tôi thấy N nhìn tôi với ánh mắt thiết tha trìu mến, ngưỡng mộ cảm phục, tôi đã cảm nhận được. Nhưng bỗng thằng Nguyên lớp mới về đội thích chụp ảnh bảo với mấy người trong phòng: Muốn chụp ảnh truyền thần cho N, thì anh Liêm già từng là y tá trong quân đội nhận xét: Con N này có khuân mặt đẹp, nhưng người có nước da chì như vậy chắc hẳn trong người tiềm ẩn một thứ bệnh. Tôi nghe như vậy thấy rùng mình sởn cả da gà. Thôi đúng rồi dạo này thấy cô ấy hay đi khám bệnh, nghỉ ở nhà luôn, bỗng nhiên da chì, da vàng có thể bị bệnh gan hay suy thận. Căn bệnh này từ đâu? Có thể bị nhiễm chất độc hóa học trong nhà máy, có thể bị lây nhiễm bởi chính anh chàng còm làm nghề lột da, chọc tiết thú vật của cô ta. Trong khi hành nghề ba toa đồ tể do sơ ý bị vi trùng từ máu bò dê cừu lợn nhiễm vào một vết xây sát nào đó trên da, nên anh ta bị bệnh gan?

Thực Tế Trước Mắt (3)


Truyện kể của Lu Hà phần 3

Quả thật 3 ngã Đức, Quế, Phong này chỉ là loại ma xó dờ dẫn đi ăn xôi oản các chùa mà thôi, như quạ ăn sương vậy. Cậy thế là cán bộ quản lý sinh viên học sinh, tùy viên quân sự gì đó để xăm xoi các đội xem chúng nó nam nữ có ngủ với nhau không? Về các đội được bọn ma cô đội trưởng cung phụng rượu thịt, lại  chễm trệ ngồi trên ghế chánh án thẩm phán lưu động. Nghe các đội chúng nó kháo nhau tên Phong trong một cuộc hỏi cung một đứa con gái. Hắn khóa trái cửa lại, vặn vẹo con bé thế này thế nọ, phải cởi áo ra chỉ mặc một cái nịt vú, cởi cả quần dài ra  cho thoáng mát, khai báo thật chi tiết để chú ghi biên bản, tùy theo mức độ thành khẩn sẽ được giảm án. Không ngờ cơn động đực, động cái nổi lên chú Phong nứng quá không chỊu nổi, chú sờ soạng chú nài nỉ cháu cho chú được bú tí ti, cho chú được bôi trơn nòng đại bác dầu mỡ của cháu nước táo của cháu đang rỉ ra dàn dụa đầy bàn tay chú đây này. Con bé không chịu được sau này bị người yêu nó mắng mới viết đơn tố cáo lão Phong lên đại sứ quán và Phong bị đuổi về nước. Hình như ông Wagner cũng biết sơ qua chuyện này, ông ấy cứ cười hềnh hệch và gọi Đức Đức Đức… lơ lớ trọ trẹ của một ông tây gọi tên người Việt, mà về phòng tôi phải ôm bụng cười phòi cả cơm rau ra.

Thư Gửi Bác Sĩ B.K


Kính thưa bác sĩ, tôi rất vui khi được bác sĩ gia đình của chúng tôi đã gửi con gái tôi tới ông, để ông tiếp tục điều trị. Vì phòng mạch của ông ở ngay thị trấn, có thể đi bộ từ nhà đến chỗ ông thật là tuyệt vời, tiết kiệm thời gian và xăng nhớt nếu phải dùng ô tô.

Thưa ông bệnh của con gái tôi mà người Việt Nam chúng tôi gọi là bệnh trầm cảm, một dạng tâm bệnh, bệnh về tâm hồn và trí não thì người bác sĩ ngoài việc đo mạch, thử máu ra còn phải hiểu bệnh nhân nghĩ gì lo gì buồn gì khổ gì? Những cái này không phải dễ dàng mà biết được, nếu hỏi chuyện trực tiếp bệnh nhân, thì chỉ toàn nghe những lời dối trá bịa đặt theo trí tưởng tượng hoang đường. Bác sĩ phải làm việc với thân nhân của gia đình. Tôi rất hiểu con gái tôi, tôi nuôi nấng cưng chiều nó từ bé, tôi chạy đôn chạy tháo đưa nó đi bệnh viện mắt, để chữa bệnh lác cho nó. Tôi biết nó bị di truyền căn bệnh hen xuyễn của tôi, cả cuộc đời nó phải chiến đấu với căn bệnh khó thở này, tôi cho nó đi học nhạc, học đàn ghi ta. Nó mang một nửa trí thông minh của tôi và một nửa những cảm xúc yếu đuối của mẹ nó.