Chết cười hiện nay ở Việt Nam có hiện tượng đám hồng vệ
binh và các dư luận viên ồ ạt tấn công các Tôn Giáo. Chúng đánh phá nặng nhất
vào Ki- Tô giáo. Đám Thái Ngọc Nhiên mang cả súng ống dao phay mã tấu lựu đạn tới
khủng bố Cha đạo Nguyễn Duy Tân, ở tỉnh Đồng Nai. Ở Hà Nội có công an bảo kê một
quán bar công khai trình diễn các màn khỏa thân, đeo thánh giá vào vùng hạ bộ,
âm hộ để xỉ nhục các Cha Linh Mục và các Nữ Tu Sĩ
(thotinhluha.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
Thứ Ba, 23 tháng 4, 2019
Bàn Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức Về Sự Phân Biệt Giữa Khoe Khoang Và Giá Trị
( Bàn về “Cái ‘tôi’ của người Việt. (Từ Thức) trên trang của
nhà thơ Hoàng Liên Sơn)
Paul Nguyễn Hoàng Đức
Khi đọc bài này, và comment của nhiều người, tôi thấy cần viết
bài để xác định cùng nhau cho rõ, kẻo đồng – thau lẫn lộn, khiến chúng ta hoang
mang không rõ tài – tầm ra sao?!
1- Lời nói đi đôi với việc làm:
Bàn Về Văn Hóa Với Paul Nguyễn Hoàng Đức
-Trích lời Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“Không có văn hóa, không có cái được gọi là người!” đó là một danh ngôn. Vậy Văn hóa là gì? Chữ “Văn” là Người. Văn hóa là “con người hóa con người”. Nếu không có văn hóa để nâng từ con lên người, thì người mãi mãi chỉ là động vật hoang sơ. Vậy văn hóa là gì? Đây là khái niện để sống làm người, chứ không phải thứ chúng ta đòi chém gió bù lu bù loa, khoe mẽ kiến thức mà lẩn trốn làm người, theo kiểu “mồm miệng đỡ chân tay”.
“Không có văn hóa, không có cái được gọi là người!” đó là một danh ngôn. Vậy Văn hóa là gì? Chữ “Văn” là Người. Văn hóa là “con người hóa con người”. Nếu không có văn hóa để nâng từ con lên người, thì người mãi mãi chỉ là động vật hoang sơ. Vậy văn hóa là gì? Đây là khái niện để sống làm người, chứ không phải thứ chúng ta đòi chém gió bù lu bù loa, khoe mẽ kiến thức mà lẩn trốn làm người, theo kiểu “mồm miệng đỡ chân tay”.
Bàn Về Tiếng Việt Và Chữ Viết
NGUYẾN TẮC CÓ HỌC CỦA CUỘC SỐNG VÀ NGÔN NGỮ
CHỈ CÁI THỪA MỚI ĐẸP , CÁI CO GIẢM LÀ NGHÈO HÈN VÀ BẦN TIỆN
Paul Nguyễn Hoàng Đức
“Chúng ta đang rộ lên bàn về việc cải cách chữ viết theo lối
giản tiện, có thể còn giảm bớt phụ âm hay nguyên âm đi. Ở bài này, vì bàn về
nguyên tắc cứng, nên tôi không muốn nêu tên người nọ hay người kia, bởi vì
nguyên tắc mang tính công lý phổ quát không cần vấp phải bất cứ cái tên nào mà
làm suy giảm tính chuẩn mực “thẳng mực tàu đau lòng thước”?!“
Bàn Về Sự Phong Phú Trong Ngữ Pháp Tiếng Việt
NGÔN NGỮ ĐỨNG NGOÀI NGỮ PHÁP LÀ MA CÀ BÔNG
Paul Nguyễn Hoàng Đức
-“Ngôn ngữ là thành tố quan yếu sinh tử nhất của mọi nền
văn hóa. Đến mức, có một tư tưởng gia đã la lên: “Không hiểu con người sáng tạo
ra ngôn ngữ hay ngôn ngữ sáng tạo ra con người?!” Có một bằng chứng là: tất cả
con người được sinh ra thì sinh sau ngôn ngữ, khi mà mẹ, cha, ông bà, anh chị
em, hay hàng xóm đã dùng ngôn ngữ trước hài nhi đó. Không có cuốn sách cổ nào
có trước Kinh Thánh. Vậy mà Kinh Thánh gọi Chúa Trời – Người kiến tạo ra vũ trụ
là “Đức Chúa Lời”. Tức là Ngài sáng tạo ra thế giới bằn những lời phán truyền của
Ngài. Có một nhà tư tưởng hiện đại nói: “Ngôn ngữ quyết định tầm vóc của mỗi
người, bởi vì ngôn ngữ của anh ta thế nào thì thế giới của anh ta như thế.” Nhà
nông quanh quẩn bờ ruộng nên ngôn ngữ của họ là nước, phân, cần, giống; kỹ sư
chế tạo thì nhiều cấu trúc và chi tiết, nhà thiên văn thở ra ngôn ngữ mang ánh
sáng các vì sao… Ngôn ngữ chí tử đến mức, người Ả Rập đã khắc trên mọi đền thờ
bắt người ta không bao giờ được sao nhãng: “Mực của học giả còn hơn máu kẻ tử đạo”…
Bàn Về Lý Trí Và Dục Vọng Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức
Bác Paul viết hay lắm. Những lời vàng ngọc của bác tớ xin
ghi nhận.
Hớp vội lời văn linh hồn của bác mà sáng tác luôn bài thơ:
Hớp vội lời văn linh hồn của bác mà sáng tác luôn bài thơ:
Tung Tăng Nhảy Đầm
“Của trời, trời lại lấy đi
“Của trời, trời lại lấy đi
Giương đôi mắt ếch làm chi được trời“
Con người sống ở trên đời
Con người sống ở trên đời
Lương tâm trong sạch thảnh thơi hưởng nhàn
Bàn Về Khái Niệm Hạnh Phúc với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức
Bác Paul viết:
Hạnh phúc là bùng nổ bản năng hay tiết độ của lý trí? Đối thoại đơn giản mà hay
nhất lịch sử biện chứng pháp
Phái nguỵ biện vẫn chưa chịu, Socrate bèn chứng minh bằng
hình ảnh, cứ cho rằng, con người như chiếc thùng phi, được ăn lắm uống nhiều tức
là đổ càng nhiều nước vào thì càng hạnh phúc, muốn đổ nước nhiều hơn, thì phải
phóng dục bằng lạc thú và người ta phải đục càng nhiều lỗ trên chiếc thùng để
cho nước vọt ra nhiều hơn, nhanh hơn, khi nước vọt ra càng nhiều thì thùng vơi
càng nhanh, và người ta càng có cơ hội đổ nhiều nước vào. Tóm lại, đổ nước vào
thùng như đầu vào, đục thủng thừng để nước phọt ra là đầu ra, đầu vào càng mạnh,
đầu ra cũng mạnh thì đầu ra càng chảy đầu vào càng đổ được nhiều, đó là chu
trình khép kín quay vòng của ăn uống và phóng dục.
Phái nguỵ biện đồng ý với cách ví hình ảnh đó.
Bàn Về Đạo Đức Và Hạnh Phúc Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức
Mệnh đề đưa ra: “Đạo đức là lý do, hạnh phúc là kết quả“
-Paul Nguyễn Hoàng Đức:
Vào thời Socrate có hai phái chính tranh cãi nhau về hạnh
phúc và đạo đức. Phái chủ trương khoái lạc là tối cao được gọi là Epicuriens,
phái này quan niệm, đạo đức chỉ là cái thứ yếu. cái chỉ là phương tiện phục vụ
cho quyền lợi tối cao của con người là hạnh phúc. Còn phái kia chủ trương đạo đức.
Phái này cho rằng:
Bàn Về Bảng Chữ Cái Rỏm Việt Nam Của Bùi Hiền
Tôi không phải là nhà ngôn ngữ học, là
giáo sư tiến sĩ cái con khỉ mốc gì hết. Tôi không phải là nhà thơ, tôi là một
thi sĩ. Thi sĩ từ khi lọt lòng mẹ, từ khi cất tiếng khóc oe oe chào đời và được
uốn nắn ngoan ngoãn ngủ ngon khi nghe giọng hát ru của bà nội và của mẹ tôi.
Nghĩa là từ trong tâm hồn tôi đã có bóng dáng của thần linh, thiên thần biết
nói ra những lời của gió của mây, của biển cả, của cuốc kêu khóc mùa đông, ve gọi
mùa hè, chim hót chào mùa xuân hoa nở, để làm đẹp lòng thiên Chúa nhờ các vần
thơ được nghệ thuật siêu thăng bởi chính tiếng mẹ đẻ, được sợ trợ giúp bởi những
ký tự La Tinh tức 29 chữ cái Việt Nam.
Bàn Luận Vài Nét Về Thơ Xuân Diệu
Tương Tư Vương Vấn
Xôn xao ngây ngất nắng trào
Chập chờn hoa lá bướm đào vờn quanh
Ngẩn ngơ trái mọng vườn xanh
Nụ cười chan chưá chân thành ban mai
Luận Về Tình Yêu Phần 10
Thất Tình Chưa Hẳn
Là Bất Hạnh
Thất tình chưa hẳn
là bất hạnh, vậy thì là cái gì? Là niềm vui hạnh phúc chăng? Luận đề tưởng như
mâu thuẫn vì đã không phải là bất hạnh là niềm vui và hạnh phúc thì còn gọi gì
là thất tình nưã. Nhiều người mới nghe nói qua, tưởng rằng Lu Hà này lẩm cẩm ăn
nói linh tinh chả ra thế nào cả. Vậy câu chuyện thứ hai cuả tôi để chứng minh
cho cái luận đề mà tôi đã đưa ra là đúng : Thất tình chưa hẳn là bất hạnh?
Luận Về Tình Yêu Phần 9
Thất Tình Có Khi Lại
Là May Mắn
Câu hỏi đặt ra:Thất
tình chưa hẳn là bất hạnh, có khi còn là một điều may mắn hạnh phúc?
Theo tôi thất tình
chưa hẳn là bất hạnh, có khi lại là một điều may mắn và hạnh phúc. Vì trời
thương mình nên ngăn cản nhân duyên cuả mình, tặng cho mình một trí tuệ minh mẫn
tỉnh táo để xem xét lại cuộc tình mình đã theo đuổi và thất bại, kể cả khi người
ta nghĩ lại và muốn yêu mình thì mình có chấp nhận theo một kiểu cam chịu mù
quáng hay là đừng nên đoái thương, đoái hoài đến người đó nưã? Đời tôi đã hai lần
bị người con gái bỏ rơi, coi như là một ngã thất tình nhưng thực chất cả hai cô
mới bị thất tình vì bị tôi bỏ rơi ngược lại, nghiã là đã xem xét lại là tình
yêu và tự hỏi rằng họ có xứng đáng với mình không và tôi phớt lờ đi và không
thèm tán tỉnh hay để ý gì đến nưã. Trái tim tôi đã thành lạnh lùng băng giá vô
cảm khi tôi cảm thấy yêu họ là một mối hiểm hoạ cho tôi và cuộc đời tôi sẽ khổ
vì họ.
Luận Về Tình Yêu Phần 8
Cảm Giác Và Ngộ Nhận
Ngày đó tôi khoảng 22 tuổi, sau
khi làm lính đào rừng cuốc đất ở Lào về. Ba năm trời suýt chết vì bị bệnh sốt
rét và tôi được quân đội cho ra Bắc học ôn, để thi vào đại học kỹ thuật quân sự.
Đáng tiếc tôi không đủ điểm nhưng lại thưà điểm vào bách khoa và rất nhiều trường
khác bên dân sự. Bộ đại học không công nhận điểm thi cuả tôi mặc dù số điểm
cao, nhưng lại do cục chính trị quản lý. Quân đội đồng ý cho tôi phục viên nếu
tôi không chiụ đi học sĩ quan. Thành ra tôi là đưá con bỏ chợ, ba năm ở Lào sốt
rét khật khừ mà vẫn đạt được như vậy mà không trường nào chịu nhận. Tôi thi
đúng kiến thức của tôi. Không như những đứa học viên khác con ông cháu cha biết
trước đề bài, dốt mà cũng trúng tuyển mới kỳ. Còn tôi với lý với do: cũng balem
ấy, cũng đề bài ấy, nhưng chúng tôi bộ đại học không quản lý điểm thi cuả anh,
mong anh vui lòng chờ sang năm thi lại. Cũng may liền đó tôi lại được sang Đức
học về nghề hoá chất dẻo và tôi đã quen nàng.
Luận Về Tình Yêu Phần 7
Im Lặng Là Đáng Sợ?
Giữa anh và em
chúng ta đã sòng phẳng với nhau rồi từ năm 1976 rồi. Lúc đầu quả thực anh cũng
đem lòng yêu em, nhưng tình yêu cuả anh dành cho em chỉ trọn đúng có 3 tháng
thôi. Anh hay gưỉ thư và làm thơ tặng em, lúc đưa tận tay, lúc nhờ con „ V
". Không hiểu nó có đưa cho em không? Hay nó xé đi và vứt vào sọt rác? Chỉ
tại em gặp anh cứ liếc mắt đưa tình, rồi lóc anh đến thăm em. Nếu em có người
yêu rồi sao không nói thẳng ra: Là anh đừng đến thăm em và thơ phú, thư từ gì
nưã, hãy để em yên. Ba tháng trời quấn
quít và anh đã yêu em. rồi bỗng nhiên anh chàng còm cuả em đến và hai người ăn
nằm với nhau ở phòng bên. Anh là một đấng nam nhi quân tử, anh không thể chiụ
được và anh tính đến tạo cho em một đối trọng để em chọn một trong hai người?
Luận Về Tình Yêu Phần 6
Tình Yêu Có Thể Là
Một Tai Hoạ?
Người ta bảo: Quân tử đa hoạn nạn, tiểu nhân hưởng thái bình, hồng nhan thì bạc mệnh, gái thuyền quyên gặp nỗi truân triên, tiểu tỳ tiện nhân thường hay ngạo mạn đắc ý? Còn tôi ngẫm đời mình mà thấy bao chuyện đắng cay; có thể tôi đã khổ từ khi vẫn chưa sinh ra? Chưa sinh ra mà đã biết là số mình khổ? Nói như vậy, nghe có trái tai mơ hồ quá chăng?
Luận Về Tình Yêu Phần 5
Tình Yêu Và Oán Hận
Con người ta sinh ra để yêu thương và cũng để hận thù. Có kẻ vì tình yêu
thương mà muốn sống cho ra sống. Có kẻ vì hận thù mà muốn vươn lên hơn người và
được trả thù.Tình yêu thương mù quáng có thể sinh ra hận thù và tội ác. Ngược lại,
muốn được trả thù rưả nhục chính đáng lại có thể tạo ra một tình yêu chân chính
bản thiện.Trong yêu có ghét, trong ghét có yêu.Trong ác có thiện, trong thiện
có ác. Giưã hai thái cực giao động này đã làm cho con người trở nên rối trí mà
không phân biệt được đúng hay sai. Chỉ có lương tâm, trái tim con người tự nó
là một quan toà, trọng tài mà mỗi chúng ta phải tự làm chủ lấy. Nếu chỉ vì
thích một người con gái, yêu người ta tha thiết thực lòng nhưng người ta không
yêu mình, thích mình mà cứ cố tình chiếm đoạt bằng được, bằng mọi thủ đoạn hoá
ra tự mình chuốc lấy một tai vạ thảm hoạ trong tương lai. Dù có sống được với
nhau, chiều chuộng cung phụng suốt đời nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ có hạnh
phúc. Đời người thì lại quá ngắn ngủi, dù có sống được đến 100 tuổi thì đã nhiều
nhặn gì? Nói như Lão Tử chỉ bằng một giấc ngủ trưa, chỉ bằng giấc mộng Nam Kha
cuả Thuần Vu Phần ngày xưa dưới gốc cây hoè mà thôi..
Luận Về Tình Yêu Phần 4
Tình
Yêu Và Định Mệnh
Người
ta bảo: Cuộc đời là một phương trình vô định nhiều ẩn số. Nghiệm số chính mà ta
hằng mong đợi thì lại không có được mà chỉ nhận được toàn nghiệm số ngoại
lai.Tình yêu cũng vậy .Mấy khi ta được toại nguyện mong muốn, vì cả hai người
cùng rất thích nhau, ăn ý với nhau cả tài lẫn sắc nhưng vì hoàn cảnh không thuận
lợi mà phải chia ly. Tâm hồn trí tuệ dễ hoà cảm, trái tim dễ reo vang theo nhịp
đập cộng hưởng cuả tần số cảm xúc mà cũng phải bất lực trước định mệnh phũ
phàng. Người ta hỏi tình yêu có đẳng cấp không? Theo tôi tình yêu có đẳng cấp,
nhưng quan niệm về đẳng cấp cuả tôi trong tình yêu khác với mọi người. Tôi
không muốn nói về vị trí xã hội, vai vế giai cấp như kiểu phân loại theo tài sản
cuả người cộng sản mà tôi muốn nói về sự di truyền tâm linh về những cảm giác
siêu đẳng và hạ đẳng.
Luận Về Tình Yêu Phần 3
Tình Yêu Và Tính Toán
Đã là tình yêu thì
không thể có tính toán. Mà đã có tính toán thì mất đi người mà mình yêu thích.
Định mệnh con người thật khắc nghiệt vô cùng. Ông trời trêu gan và thử thách
lòng người hay sao ấy? Thong dong ra thì trời lại không cho họ được gặp nhau.
Nhưng khi cả hai người đang theo đuổi một sự nghiệp, một ý đồ riêng nào đó cho
cuộc đời mình thì trời lại xui khiến là cứ phải gặp nhau trong một hoàn cảnh thật
éo le vô cùng. Đúng ra họ sẽ là một cặp thanh mai trúc mã, rất hợp nhau và có
thể nói là người yêu trong mộng lý tưởng nhất cuả cuộc đời mình. Giá như họ đừng
có quá xinh đẹp và đừng có quá thông minh nhỉ thì câu chuyện sẽ bớt phức tạp
hơn? Để rồi mọi chuyện sảy ra trong cuộc đời cuả một người cứ như là một giấc
mơ ấy, mọi sự được sắp xếp bởi một lý do huyền bí nào đó? Để rồi kéo theo cả một
chuỗi phản ứng tâm lý, hệ lụy tiếp theo, những câu chuyện buồn vui tiếp theo
nưã...mà cứ diễn ra triền miên không dứt? Niềm vui thì thoáng qua như cơn gió
thổi, nhưng nỗi buồn thì cứ man mát cho suốt cả cuộc đời? Nhưng nếu trời không
cho họ gặp nhau thì cuộc đời cuả hai con người đặc biệt đó lại càng tẻ nhạt
hơn.
Luận Về Tình Yêu Phần 1
Tiếng Sét Ái Tình
Con người ta sinh ra
là một giống hiếu sinh đa cảm. Tất cả trẻ con sinh ra, từ khi lọt lòng mẹ cơ bản
về tâm hồn ngây thơ giống nhau, nếu không mang theo một chứng bệnh bẩm sinh gì.
Sự di truyền nòi giống huyết mạch là một điều đáng kể, đáng trân trọng và cần
phải được gìn giữ. Ai cũng biết tâm hồn trẻ thơ ví như tờ giấy trắng. Nếu ta cố
ý nhuộm đen hoặc vẽ lên tâm hồn đó một con ác điểu thì lớn lên nó thành màu đen
tăm tối, hoặc hung ác như loài ác điểu. Nếu ta tốn công gìn giữ nó, bảo vệ nó
trong trắng hồn nhiên, đừng để nó sớm đau thương tổn thất gì và vẽ dần lên tâm
hồn đó một con chim bồ câu trắng thì lớn lên nó sẽ trở thành hoà bình và lương
hảo. Tình yêu cũng vậy, đưá trẻ sinh ra trong ôm ấp cuả vòng tay người mẹ, bẩm
sinh đã mang sẵn một hạt giống di truyền và được thêm người mẹ chăm sóc như
măng non, cây lá sẽ mau lớn khoẻ mạnh, xanh màu tươi tốt.
Thứ Ba, 16 tháng 4, 2019
Thơ Tình Chùm Số 1060
Mùa Đông Chia Ly
cảm hứng thơ Nguyễn Kim: Sương Lạnh Chiều Đông
Chiều đông năm ấy lang thang
Sương rơi thấm áo ngỡ ngàng hoang xơ
Đường đi hai ngả bơ vơ
Hàng thông lã chã hững hờ giọt châu
Thơ Tình Chùm Số 1059
Đêm Huyền Diệu
cảm hứng bài hát của Từ Vũ: Gái Xuân
Đào mận nở hỡi em gái nhỏ
Vườn xuân hoa sáng tỏ trăng soi
Xôn xao cá nước mặn mòi
Sông Vân thấp thoáng nụ cười Tây Thi
Thơ Tình Chùm Số 1058
Thổn Thức
họa thơ Phi Anh: Bóng Ai
Đom đóm chập chờn thấp thoáng ai
Cung nga ảm đạm cuối thôn đoài
Ăn sương tiếng quạ buồn thê thảm
Khóc gió cười mây hận tuyết mai
Bạn hữu xa gần còn mấy kẻ
Chinh nhân dặm thẳm chốn trần ai
Mộng hồn thổn thức dư dòng lệ
Tỉnh dậy bơ vơ nhớ gót hài
Thơ Tình Chùm Số 1057
Cảnh Ngộ Khác Nhau
họa thơ Giang Hoa: Buồn
Thi nhân tự cổ vốn say trăng
Dốc cả bầu tiên với ả Hằng
Chú Cuội nằm co râu tóc bạc
Anh Hà gối hạc gió mây giăng
Trần gian vui thú vườn thơ nhạc
Thượng giới buồn thiu gác tía vàng
Bốn bể quan hà ai chẳng muốn
Giang Hoa mơ mộng ngắm sao băng
Thơ Tình Chùm Số 1056
Hồn Trinh Sầu Thảm
cảm hứng thơ Vũ Hoàng Chương: Ý Đàn
Nghe réo rắt thu gìa mơ đắng
Dòng suối thơ thức trắng đêm nay
Người xưa ngọn gió heo may
Cung sầu vực thẳm lắt lay nỗi niềm
Bàn Luận Thêm Về Văn Chương Việt Nam Với Paul Nguyễn Hoàng Đức
-Trích lời
Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“ Ngay cả thất nghiệp cũng có nhiều trình độ thất nghiệp. Thất nghiệp ở những nước công nghệ cao, là những công nhân đã được đào tạo tay nghề, khi bị thất nghiệp có thể vẫn ngồi đợi ngoài dây chuyền sản xuất, thấy ai bị đau ốm thì có thể vào thay thế. Tóm lại, đó là những người có “nghiệp” mà tạm thời “thất”. Nhưng thất nghiệp ở xứ ta, hầu hết là những người chưa qua đào tạo, chưa biết làm gì, nên chưa có cả “nghiệp” để mà “thất”.
“ Ngay cả thất nghiệp cũng có nhiều trình độ thất nghiệp. Thất nghiệp ở những nước công nghệ cao, là những công nhân đã được đào tạo tay nghề, khi bị thất nghiệp có thể vẫn ngồi đợi ngoài dây chuyền sản xuất, thấy ai bị đau ốm thì có thể vào thay thế. Tóm lại, đó là những người có “nghiệp” mà tạm thời “thất”. Nhưng thất nghiệp ở xứ ta, hầu hết là những người chưa qua đào tạo, chưa biết làm gì, nên chưa có cả “nghiệp” để mà “thất”.
Tớ Thấy Thương Cô Trần Kiều Ngọc
Tớ thấy thương cái nhà cô Luật Sư Trần Kiều Ngọc này, thật
ra cô ấy cứ nói hụych toẹt ra hai chữ "chống cộng" nghe cho sướng cái
lỗ tai, vì tính nết nhiều người ham hố thích vậy mà. Đại loại là: Thanh niên
chúng ta mở đại hội Diên Hồng này là để chống cộng sản, lật đổ tà quyền chế độ
độc tài mà thay vào đó một kiểu mẫu dân chủ tự do kiểu Mỹ, kiểu liên hiệp Âu
Châu hay nhự các nước Bắc Âu tùy ý miễn là không có tàn dư cộng sản hay độc
tài, quân phiệt là được. Nhưng đằng này lại nói theo lối văn vẻ, văn chương,
chuyên sâu về tâm lý xã hội học: Là chúng ta không nhất thiết phải nói là chống
cộng sản nữa, dùng mãi từ này nhàm chán lai nhai mấy chục năm nay mà chả chống
được cái cóc khô gì mà không thấy ngượng mồm à? Mà nói là chống cái Ác. Vì thực
ra số đông đồng bào ta ở quốc nội không hiểu cả chữ cộng sản là gì vì họ bị nhồi
sọ qúa nặng, chúng ta phải nên thực tế hơn mới có hiệu qủa và đạt mục đích cuối
cùng là chế độ vô luân tàn ác này phải sụp đổ nếu như 90 triệu dân quốc nội hết
mê muội và bừng tỉnh.
Thôi Đừng Chống Phá Huỳnh Quốc Huy Nữa
Ngạn ngữ
có câu:
Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, gần mực thì đen gần đèn thì rạng.
Người Pháp có câu: Hãy nói cho tôi biết anh hay giao du với những ai thì tôi
nói anh là người như thế nào? Trong xã hội tâm linh con nười có đẳng cấp: Đẳng
cấp ông chủ bà chủ và đẳng cấp nô lệ. Đẳng cấp cao là đẳng cấp tự khảng định sự
hiện hữu của mình trong vũ trụ. Nói như Satre con người sinh ra là không có lý
do, sống vì nhu nhươc, đam mê và chết vì ngẫu nhiên. Cảm giác buồn nôn mà các ông
Satre, Haidegger mô tả con người sống như cỏ cậy rơm rác thừa thãi vì anh không
có một dự phóng nào. Cả cuộc đời anh chỉ là: Ăn, ngủ, làm việc, thỏa mãn dục
tình, lệ thuộc kẻ khác dẫn dắt xỏ mũi làm theo chỉ thị và chết đi như thảo mộc
côn trùng, một chết đi vô nghĩa ngẫu nhiên là một sự phi lý nhất.
Tâm Sự Văn Thơ Với Cindy Và Các Bạn Trẻ Việt Nam
Đám Cưới Nhà Trời
cảm hứng với Cindy Huyen Vu
Ai ném đá cho mình xây mộ
Được chôn chung cổ độ trăng soi
Nghìn thu thiên hạ ghé coi
Động hồ hoan lạc mặn mòi chia ly
Tâm Sự Thơ Với Ngọc Hân
Mình À!
Thơ ( Ngọc Hân )
Khó ngủ canh thâu ngấn lệ dài
Âm thầm gác vắng gọi tên ai
Thương ngày biển cát cơn mưa thổi
Nhớ buổi đồi thông hạt nắng cài
Đã hết ân tình thời bím tóc
Qua rồi kỷ niệm tuổi ô môi
Từng trang nhật ký vàng tâm sự
Khó ngủ canh thâu ngấn lệ dài !
Tại Sao Người Ta Chống Luật Sư Trần Kiều Ngọc?
Cô Trần Kiều Ngọc này chỉ đáng tuổi con gái đầu lòng của
tôi. Nhờ cơ duyên may mắn nào đó do trời xui khiến mà vô tình tôi đụợc xem một
clip cô kể về cuộc đời cô từ chuyện mới học dở lớp 2 ở Việt Nam rồi sang Mỹ, học
trường Mỹ nhớ Viêt Nam thèm nói tiếng Việt mà tự đến thư viện đọc sách tiếng Việt
toàn là những tác phẩm nổi tiếng của tự lực văn đoàn và cả truyện tam quốc nữa.
Truyện Tam Quốc Chí ngày xưa khi học lớp 3 trường làng tôi cũng đọc hết 12 tập,
còn sách của tự lực văn đoàn dưới mái trường xã hội chủ nghĩa thì làm gì có mà
đọc. Tôi rất ngưỡng mộ trí nhớ dai của cô gái này. Tôi cảm động lắm khi cô xin
bố mẹ cho về Việt Nam đi tu theo dòng Kitô giáo, thăm trại cùi bế các em bé Việt
Nam mà rơi nước mắt.
Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 43
"Nhật Nguyệt Nhớ Thương" và "Lòng Tự Hỏi
Lòng".
Lâu lắm không thấy Thu Hà ngâm thơ anh. Hôm nay em ngâm
bài “Nhât Nguyệt Nhớ Thương“ cảm hứng từ bài hát “Nhớ Nhau Hoài”. Anh Lu Hà rất
vui và xúc động. Chắc chắn anh sẽ viết một bài bình giảng hay theo khả năng và
sự cố gắng của anh. Biết đâu đấy nhỉ? Trời biết, đất biết, qủy thần biết, lương
tâm con người biết. Anh hy vọng một ngày nào đó bộ giáo dục Việt Nam sẽ thu lợm
tất cả những bài bình giảng thơ của anh để làm thành một giáo trình giảng dạy
cho các trường trung học đại học về văn chương. Đối với thơ người khác làm thì
anh viết bài bình thơ để bình gía bài thơ khen chê rõ ràng minh bạch. Còn thơ
anh làm thì viết bình giảng, mục đích không phải tự khen thơ mình hay mà giảng
giải lại từng câu chữ từ trong trái tim tâm hồn cảm xúc của mình.
Ông Hữu Nguyên Là Ai Mà Viết Bậy Vậy?
Bích Hằng viết hay lắm, không ngờ qua bài viết của Bích Hằng
hôm nay tớ mới phát hiện ra một tên việt cộng nguy hiểm nằm vùng cộm cán luồn
sâu chui kỹ trường kỳ mai phục trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Tay Hữu
Nguyên gì đó đúng là việt cộng thứ thiệt rồi, loại gà nòi, giống Đông Tảo bên
Tàu.
Lại biết sơ qua y là bộ đội hồi chánh, theo chính nghĩa miền
Nam Cộng Hoà. Bây giờ lật lại hồ sơ. Vậy y hồi chánh thật hay hồi chánh gỉa? Loại
xanh vỏ đỏ lòng, ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản? Căn cứ vào đâu y dám khảng định
cô Trần Kiều Ngọc là gian tế cộng sản Hà Hội? Một cô gái sinh sau đẻ muộn chỉ
đáng tuổi con cháu y? Cô lại sống với cha mẹ từ nhỏ ở Úc. Cô Ngọc không đủ thời
gian dưới mái trường xã hội chủ nghĩa để
bị nhồi sọ nọc độc Mác Lê Mao Trạch Đông tư tưởng không có gì của ông Hồ Chí
Mít như Hữu Nguyên. Cháy nhà mới lòi ra mặt chuột.
Nói Chuyện Với Trần Oanh Về Cảm Xúc Thơ
Thương Những Cánh Hoa
cảm hứng bài hát của Phạm Duy: Hái Hoa
Này các bạn nam nhi quân tử
Trán thanh cao tư lự trầm ngâm
Hái hoa phải lựa từ tâm
Nâng niu âu yếm thương thầm phấn hương
Một Chút Kỷ Niệm Với Cụ Nhạc Sĩ Phạm Duy
Mang Gì Về Cõi Vĩnh Hằng
cảm hứng bài hát của Phạm Duy: Những Gì Đem Theo Về Cõi Chết
Chuyến ra đi con tàu vội vã
Hành trang gì vất vả mang theo
Vĩnh hằng phiêu lãng hắt heo
Ngàn sao lấp lánh vắng teo khói xì
Luận Bàn Phê Bình Văn Học Với Triết Gia Paul Nguyễn Hoàng Đức
- Paul Nguyễn Hoàng Đức:
“Rồi chưa viết nổi tiểu thuyết, thấy thế giới nói “tiểu thuyết đã chết”, thế là ào ào nói theo: Tiểu thuyết đã chết! Rồi thấy thế giới bảo: “phản lý trí”, thì cũng đua nhau nói phản lý trí. Than ôi, chúng ta đã từng có nhiều lý tri đâu mà đòi phản nó. Như các nhà mỹ học nói: “Chỉ khi nào ta dứt áo rời khỏi nhà thì mới có lúc tận hưởng giờ phút trở về”. Thiếu lý trí, chỉ sống duy cảm, vậy mà nghe người khác nói “phản lý trí” thì cũng ùa theo nói: Lý trí đã chết, và:
“Rồi chưa viết nổi tiểu thuyết, thấy thế giới nói “tiểu thuyết đã chết”, thế là ào ào nói theo: Tiểu thuyết đã chết! Rồi thấy thế giới bảo: “phản lý trí”, thì cũng đua nhau nói phản lý trí. Than ôi, chúng ta đã từng có nhiều lý tri đâu mà đòi phản nó. Như các nhà mỹ học nói: “Chỉ khi nào ta dứt áo rời khỏi nhà thì mới có lúc tận hưởng giờ phút trở về”. Thiếu lý trí, chỉ sống duy cảm, vậy mà nghe người khác nói “phản lý trí” thì cũng ùa theo nói: Lý trí đã chết, và:
Thất Ngôn Bát Cú Chùm 75
Học Trò
họa thơ Hằng Lê: Người Thày
( thủ nhất thanh, độc vận)
Trò cần nhẫn nại tâm thầm lặng
Trò học thâm sâu tinh tấn lắng
Trò chẳng ham chơi lúc trẻ măng
Trò càng hạnh phúc
khi xuân nắng
Trò nhiều thiện qủa biếu chư tăng
Trò mải tọa thiền dâng hiến tặng
Trò dạo sân chùa dưới ánh trăng
Trò qùy trước Phật lòng trong trắng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)